Là cha mẹ của hai đứa trẻ rất mê các nền tảng game hiện đại, tôi quyết định giới thiệu cho chúng một trò chơi thời tôi còn nhỏ:
KINGMAN, máy chơi game cầm tay từ Tomy. Tôi không kỳ vọng nhiều vì nó cũ, đơn giản và không kết nối mạng. Nhưng kết quả lại khiến tôi ngạc nhiên.
Tôi thay pin, bật máy lên, và ánh sáng đặc trưng của màn hình huỳnh quang chân không (VFD) chiếu sáng căn phòng khách. Các con tôi nhìn máy với vẻ nghi ngờ. “Chỉ có từng này thôi à?” con trai tôi hỏi. “Ừ, đợi xem nhé,” tôi nói.
Chỉ vài phút sau, sự nghi ngờ biến thành thích thú. Nhiệm vụ rất đơn giản: leo lên các tầng, tránh vật rơi và lên đỉnh để đánh bại Kingman khổng lồ. Trò chơi không có cấp độ hiện đại — chỉ tăng tốc và độ khó dần dần. Thua thì bắt đầu lại.
Nhìn các con học trò chơi thật thú vị. Không có hướng dẫn, không trợ giúp, chỉ có thử và sai. Chúng phải tập trung, phản ứng nhanh và tạo ra chiến thuật riêng. Con gái tôi nhận ra quy luật rơi của vật cản, còn con trai tìm ra chỗ đứng an toàn để phản ứng kịp. Chúng còn thi đua xem ai được điểm cao hơn.
Tôi rất vui khi thấy trò chơi giúp các con rèn luyện khả năng tập trung và kiên trì, không có đường tắt. Kingman không cho phép chơi qua loa. Bạn phải chơi đúng nhịp và phối hợp thật tốt.
Một điểm nữa là các con không hề cảm thấy thiếu thốn đồ họa. Nhân vật phát sáng trên nền tối có nét quyến rũ riêng. Máy cũng vừa là đồ chơi vừa là trò chơi — giúp chúng tôi tạm rời xa màn hình cảm ứng và điện tử quá tải.
Về mặt phản hồi, các nút bấm và cần điều khiển hoạt động mượt mà. Không bị trễ hay giật lag — phản hồi ngay tức thì. Điều đó làm mỗi lần sai trở thành bài học, mỗi lần thắng thật sự đáng giá.
Cuối tuần, các con tôi còn xin đem Kingman đi chơi xa thay vì máy chơi hiện đại. Lúc đó tôi mới hiểu trò chơi nhỏ bé này vẫn giữ được sức hút kỳ diệu.
Quá khứ không có nghĩa là lỗi thời. Kingman chứng minh rằng trò chơi kỹ năng đơn giản vẫn có thể hấp dẫn và thử thách mọi thế hệ.